bố tôi bị bắt vào một ngày t4 bình thường.
nối tiếp đó, là chuỗi ngày bất ổn mà mẹ và hai chị em tôi mò mẫm trong sự bàng hoàng.
tôi lật những tài liệu ông để lại, thử xem liệu mình có thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra. cầm trên tay một mớ giấy tờ, tôi chỉ có thể cảm nhận được sức nặng của chúng, có lẽ, đó là sức nặng của sự phức tạp.
nghĩ đến bố ở trại giam, tôi nhớ về bài thơ bố đã từng viết.
“Chiều ngã bóng sau lưng tôi cửa sổ
Nghe ngoài kia bao ồn ã dồn vào
Không xua nổi những góc tường u tịch
Lời bâng quơ loe loét cháy nửa chừng”
bài thơ bố viết về công việc văn phòng ngày nào, giờ lại cho tôi một hình dung về cảm giác của bố trong hiện tại.
“Trôi rệu rã qua ngày này tháng khác
Nực cười sao ta lạc giữa chốn này”
giữa tôi với bố không có mấy sự thân mật. tôi luôn có cảm giác rằng ông hiểu thấu tôi, nhưng tôi sẽ không bao giờ hiểu được ông. tôi không thể tưởng tượng được hiện thực của ông, những lựa chọn của ông, và thật sự ông là ai.
“Một ngày tôi thấy mình
Đi lang thang vô tận
Và nằm chết bên góc trời xa
Một ngày tôi thấy mình
Đang nhốt mình ẩn dật
Nơi xó xỉnh trần gian êm đềm”
những bài thơ bố viết về chính bản thân mình, là những ranh giới gần nhất với ông mà tôi có thể với tới. cũng như vậy, những thứ này tôi làm ra, đối với tôi là những gì gần nhất với sự thật, về tôi và bố.
cảm ơn
@_vac.art &
@qmaita , và cả team gồm Sophie, Vi, Trang, Hồng, Linh, và Emma về tất cả 🫂thank u
@wedogood.riso cho em mượn máy chiếu 🥹 thxxxx
@_vanessadrummond for helping me sew the shirts 🫶🏻
@dinhieu17 for filming me 🙏
peace is a white room
@_vac.art
📸
@nguynism