“Người phụ nữ này sống bên đèn dầu hay ánh nến?” - John Galliano tự vấn khi thiết kế. Tại sao? Vì ánh đèn nào hắt lên sẽ quyết định gam màu bộ đầm ông lấy cảm hứng từ người đàn bà hư cấu đó. Lối tư duy đầy chất thơ đó đưa tính kể chuyện, chất kịch vào ngôn ngữ gắn liền với sự tái cấu trúc, tối giản và trừu tượng của Margiela, từ đó giúp nhà mẫu vượt ra khỏi cái bóng của người khai sinh và bước sang trang mới.
Tính kịch đặc trưng của Galliano thể hiện rõ ràng nhất trên sàn diễn của ông. Nếu như Martin Margiela đắm chìm khán giả của ông trong buổi runway nặng tính trừu tượng, thì thế giới của Galliano lại giàu tính điện ảnh và bối cảnh lịch sử.
Trong bộ sưu tập Artisanal Cinema Inferno, ta chứng kiến Galliano thuật lại cuộc chạy trốn đẫm máu của một cặp tình nhân. Ở Thu/Đông 2020 Artisanal, thiết kế Margiela xuất hiện trong những điệu nhảy tango dưới trăng. Và không thể bỏ ngoài show diễn búp bê Artisanal 2024, khi Galliano đưa ta dạo bước dưới đáy ngầm xã hội Paris năm 1920.
Vượt ngoài yếu tố truyền thông, mỗi câu chuyện định hướng lối tiếp cận của Galliano với thiết kế của mỗi mùa. Ở cuộc chạy trốn trong Cinema Inferno, cát được phun lên những chiếc đầm khiến thiết kế như bị bỏ lại trên cao tốc, hay trong A/W 2020 Artisanal, xử lí Silicon trên những chiếc đầm hay bộ suit tạo nên vẻ ngoài dầm mưa, giúp kể một câu chuyện về những cô đào cùng các gã thương gia lánh mưa trong đêm tối ở Paris.
Di sản của Galliano là chuỗi những câu hỏi “ánh nền hay đèn dầu” đó, đắm chìm ta trong một thế giới giàu chất kịch, đẩy những kĩ thuật Margiela lên tầm cao mới và chất chứa sự lãng mạn - thứ ngày càng phai nhòa trong một thế giới thời trang dần trở nên thực dụng và thương mại hóa. Ngoài tính kịch đó, chúng mình còn tổng hợp những khoảnh khắc đáng nhớ trong show diễn, kĩ thuật Couture và cách điều hành nhà mẫu của Galliano.
✍️:
@hi._.anh