Càng đi nhiều, mình càng học được cách “yêu” một vùng đất.
Khó mà nhẹ tênh.
Hà Nội dạo này mưa nhiều, rả rích và day dứt mãi không thôi. Quần áo sẽ ẩm, tóc nhanh xẹp, đi lại rườm rà và vướng víu.
Nhưng dù sao vẫn là nét đẹp vùng miền, những thứ ngoài tầm kiểm soát của bản thân - nếu thấy khó chịu thì phải học cách “sửa” mình.
Một buổi cà phê đã hẹn trước, mình cũng ước được ngồi cf sáng và ngắm nắng lắm chứ. Nhưng nghĩ lại, mưa thu Hà Nội cũng lãng mạn kém gì.
Tiếng xôn xao đường phố cũng đẹp đẽ làm sao.
“Ừ cứ cf thôi, đôi khi kế hoạch đặt ra chỉ để mình đừng quên mục đích cuối!”
Nên may sao, thu này mình vẫn kịp ghi lại những khoảnh khắc có mưa, có nắng, có gió - Hà Nội.
Và thật yêu @dotdotgem vì những món phụ kiện xinh đẹp quá, có thể ướm lên bất cứ trang phục nào cũng sáng bừng và tươi tắn.
Chiếc pendant scorpio lấp lánh cho sinh nhật Trang sắp tới, bộ nhẫn và khuyên nụ xinh xắn tựa như hoạ tiết gạch bông Việt Nam trong kí ức🤍.
…dễ thương, dễ chịu làm sao🫧💐.
🎥: @_notinclude_
Ở Cầm, hồi vẫn đương hạ🍃.
📸: @_notinclude_
____________
Sống ở đời ai chẳng thích mọi sự theo ý mình, nhưng làm sao - lỡ đi chệch quỹ đạo mình vẫn cân bằng lại cảm xúc mới làm nên chuyện.
Nói thế vì lẽ ra buổi hẹn cf này chẳng xảy ra vì sáng mưa nặng hạt, nhiều mây, huỷ một loạt lịch.
Nhưng sau cùng, mình vẫn động viên mình bước ra ngoài, còn hơn ở nhà ủ dột cuối tuần.
Thế vừa hay trời lại tạnh ráo, quán cf rất lâu chưa ghé thăm, lại đem cho mình hoài niệm về những năm trẻ tuổi hết mình (và ngờ nghệch) khi ấy…
Ngồi với em Trường, gặp e từ ngày e bảo “ui em mới học lớp 11 thôii”, tới giờ đã 22-23 đi rong ruổi kiếm tiền còn khoẻ hơn cả chị.
Ừ, thế mà giờ vẫn còn ngồi lại với nhau.
Nghĩ thấy may sao hôm đó - mình đã chọn bước ra ngoài.
Một ngày dễ thương còn có ảnh đẹp mang về🙄. (có lẽ vì có ảnh đẹp nên mới có post kể về em Trường, nhưng nghĩ sao cũng đc =‘>> )