Chúng ta thường lý tưởng hóa sự lạc quan như một hằng số bền vững, một trạng thái "default" mà bản thân phải duy trì để chứng minh năng lực thích nghi với cuộc sống. Nhưng vài ngày qua, tôi nhận ra sự lạc quan không phải là một vạch đích, mà là một trạng thái cân bằng động
Tiêu cực, có lẽ không phải là một sự thất bại của ý chí, mà là biểu hiện của tâm lý. Khi một "hệ thống" đã dồn quá lâu mà không có quãng nghỉ, việc nó tự tìm về những khoảng lặng là một cơ chế phòng vệ tất yếu để bảo toàn bản thể.
Sự dao động của con lắc cảm xúc. Khi ta càng cố đẩy con lắc về phía "tích cực" một cách cực đoan, lực hồi quy sẽ kéo ta về phía ngược lại với một cường độ tương đương. Thực chất là một lời nhắc nhở về tính 2 mặt của sự tồn tại.
Tôi nghĩ ai cũng nên kiên nhẫn với bản thân mình một chút, Việc một cá nhân đột ngột rơi vào trạng thái bi quan không phải là sự đứt gãy của bản năng, mà là một quá trình tái cấu trúc cảm xúc cần thiết.
Khi có quá nhiều sự việc không như mong muốn, những kì vọng không đạt được xảy ra tại một thời điểm, tôi mong có thời gian cho chính mình để ổn định lại. Dù sao thì cảm xúc của ai cũng đáng được thấu hiểu
cảm ơn tất cả mọi người, long live the homies.