.
Nhân sinh luôn vận hành theo luân hồi và luân hồi thì theo quy luật của thời gian. Đôi khi tự hỏi không biết từ đâu có định nghĩa của giờ giấc, của ngày đêm, của năm tháng. Nhưng chỉ biết được thời gian là thứ vô hình và mãi luôn kéo dài đến vô tận, cũng bởi vì vô tận nên nó nhanh không thể tưởng. Vài năm trước nhớ ngày mới tập cầm máy chụp phim, tôi trân trọng từng khoảnh khắc, cảm nhận mọi thứ thay đổi từng chút một xung quanh mình, cảm nhận rõ buồn vui của những người thân dù là nhỏ nhất, cảm nhận rõ sự nhăn nheo trên cơ thể ông bà, bố mẹ. Mọi thứ làm tôi nhận thức rằng thời gian có sự thay đổi kinh khủng, khi mình lớn lên cũng là lúc sẽ có gì đó mất đi. Nhưng thời khắc đó tôi là đứa trẻ luôn nôn nóng được trưởng thành, không ngờ rằng khi sẵn sàng đi vào con đường của người lớn thì đâu đó mình đã hoà với thời gian và không còn cho bản thân đứng yên ở một thời khắc nhất định để mà quan sát những điều gần gũi, gắn bó nhất xung quanh mình. Dù cảm nhận được điều đó và luôn ý thức nhân sinh con người rồi sẽ có lúc kết thúc. Tôi cứ đi và cùng đó trang bị tâm thế cho bản thân trước những chuyện biến động bất ngờ, nhưng đâu biết được cái mình không nghĩ tới và không chuẩn bị mới là cái xảy ra. Con người lớn lên hoá ra lại thua một đứa nhỏ. Nhân sinh là cái không thể đoán được, suy cho cùng mỗi người cũng chỉ là cá thể bé nhỏ trong một vũ trụ to lớn, dù biết thế nhưng thật khó chấp nhận.
Tạm biệt em, em trai duy nhất của anh hai, thương em lắm. Anh vào lại Sài Gòn rồi, nhưng lần đi này không còn thấy em cười nữa, không còn nghe em nói “ Tết về nha 2 “.
Quảng Nam 17-2-2025