Anh chọn cách trưởng thành bằng thể thao. Anh học được cách để bản thân không còn tệ như trước nữa. Anh cảm thấy biết ơn vì những khoảng khắc đã đến và đã đi, có đẹp có xấu nhưng đó là kỉ niệm. Còn hiện tại anh vẫn viết tiếp câu chuyện của anh và hi vọng em sẽ thấy nó.
Khi kết thúc một câu chuyện, anh chọn cách đi ra ngoài. Gặp gỡ bạn bè, vẫn đạp xe, chạy bộ. Vẫn những con người đó, những người anh người chị người bạn. Vẫn là câu nói đó, trong anh vẫn tồn tại sự cô đơn, vẫn tồn tại 1 khoảng trống. Câu chuyện đó chắc sẽ không bao giờ được viết tiếp
Em thấy đó, anh vẫn ở đây, sống với đam mê, đạp xe, chạy bộ, sống những ngày tháng vui vẻ vì có những người anh em, những người bạn. Nhưng em à, hãy nhìn kĩ hơn, vì em sẽ thấy trong anh vẫn luôn tồn tại sự cô đơn, vẫn tồn tại sự khiếm khuyết trong tâm hồn. Hi vọng chúng ta sẽ gặp lại và tiếp tục câu chuyện dang dở
Vẫn cảm xúc đó, vẫn con người đó. Thứ duy nhất thay đổi là cách nghĩ, có những thứ dù rất muốn nhưng không bao giờ có được. Tình yêu, công việc, đam mê,...... ao ước đến mấy rồi cũng không bao giờ đạt được
Everything will be okay nhưng không okay với chính bản thân. Một khoảng thời gian dài chỉ theo đuổi mục tiêu dang dở, theo đuổi tình yêu nhưng lại quên mất việc làm cho bản thân phải vui, phải hạnh phúc chứ không phải buồn rầu tiêu cực