•"Nếu giá trị của bạn không được trân trọng ở một nơi nào đó. Xin đừng buồn. Vì cuộc đời này rất rộng lớn. Có thể bạn là nhánh hoa dại ở nơi này, nhưng lại là đoá hướng dương ở nơi khác. Có thể người này không nhìn thấy giá trị của bạn, thì không đồng nghĩa người khác không nhận ra."
•"Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng biết níu giữ là khôn ngoan. Nhưng khi lớn lên, ta mới nhận ra rằng biết buông bỏ mới là khôn ngoan.
.
Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng người giàu có là người biết lấy về. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng người giàu có là người biết cho đi.
.
Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng khôn ngoan là nghe lời “người lớn”. Nhưng khi lớn lên, ta mới nhận ra rằng khôn ngoan là lắng nghe bản thân mình..."
“Biển không giữ nỗi buồn, nên đừng mang ra khơi…
Và có lẽ… mình vẫn chưa chấp nhận được tất cả những gì đã ập đến.
Không phải vì mình yếu đuối, mà vì mọi thứ xảy ra quá nhanh, quá nhiều, đến mức trái tim này chưa kịp hiểu, chưa kịp quen với việc phải chịu đựng âm ỉ.
Nỗi buồn vẫn ở đó, chỉ là mình đã im lặng hơn khi mang nó về.”
•"Có những nổi niềm chẳng biết bắt đầu từ đâu...
Có những tâm tư cũng chẳng thể viết lên lời.
Ngày cứ trôi,
Năm tháng cũng đi qua...
Liệu tổn thương chắp vá có thành..
Hay chỉ là, vết sẹo dần thích nghi."
•“Cuộc đời đôi khi không cho ta quyền lựa chọn những điều sẽ xảy ra. Có những chuyện đến rất bất ngờ, thậm chí là tồi tệ, khiến ta chỉ muốn quay đầu và giả vờ như chưa từng bước vào.
Nhưng nếu đã đặt chân lên một con đường, thì dù phía trước là nắng ấm hay giông bão, cũng hãy đủ bản lĩnh để đi hết.
Bởi vì nhiều khi ý nghĩa của mọi chuyện không nằm ở lúc bắt đầu, mà nằm ở đoạn cuối của hành trình.
Những điều tưởng chừng rất xấu có thể sẽ dạy ta cách mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và hiểu rõ chính mình hơn.
Vậy nên, dù phải đón nhận một điều không mong muốn, cũng đừng vội dừng lại giữa đường. Hãy cứ bước tiếp, thật bình tĩnh và kiên định, bởi biết đâu khi đi hết con đường đó, ta mới nhận ra mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó.
Có rời đi, bạn cũng đã thật hạnh phúc 1 đời...🫶🏻"
•“Thật ra, bạn đang sống ở level bậc cao của hạnh phúc mà bạn không biết đó. Được ăn ngon, mặc ấm, có thể ngủ ngon một giấc tới sáng, không ốm đau không bệnh tật.
Má phúng phính, bụng tròn tròn, gặp chuyện vui có thể cười khà khà. Tính ra đó cũng là một kiểu phúc đức trời cho, chưa chắc muốn đã có được.
Nếu sống giữa cuộc đời này, có thể tránh khỏi thị phi, không có nợ điên nợ khùng, chưa từng đi bệnh viện dài ngày thì đã hơn 70-80% con người ngoài kia rùi đó...."