Hay là thỉnh thoảng, tụi mình cũng nên sống như những chú cá trong bể nhỏ này. Quên đi nhiều một chút để mỗi ngày trôi qua không phải là sự lặp lại… mà là một lần nữa được nhìn thế giới quen thuộc bằng một góc nhìn khác cho thú vị hơn!
Sân khấu rồi cũng tắt đèn, hoa giấy rồi cũng rơi xuống đất nhưng ký ức thì sẽ không biến mất theo cách lặng lẽ như vậy. Nó khép lại nhẹ nhàng như một cánh cửa được đóng vừa đủ, để khi cần... tụi mình vẫn có thể quay lại, đứng đúng chỗ đó, và ngắm nhìn mọi thứ vẫn cứ thế vẹn nguyên...