Về quê gốc Bạc Liêu, thăm bà ngoại vào những ngày cận Tết — mình đã mua cho dì một chiếc xe máy. Gần như cùng loại với chiếc xe mình từng ngồi lên khi còn nhỏ, cách đây 25 năm.
Bạn mình, Tan, từng nói: “Người Việt nào cũng từng đi Honda Dream.” Nghĩ lại thì câu nói đó thật sự in sâu trong mình. Từ đó đến giờ, mình luôn muốn được chạy lại một chiếc như vậy. Với mình, nó mang rất nhiều hoài niệm — hồi nhỏ, chỉ cần vặn chìa khóa và ngồi lên xe là mình nhớ rõ ánh đèn xi-nhan màu hổ phách, đèn N màu xanh lá và đèn pha xanh dương trên bảng đồng hồ.
Những ký ức đó sau này khiến mình tìm kiếm những chi tiết tương tự khi mua chiếc xe máy đầu tiên lúc trưởng thành: một chiếc Suzuki GS 850G đời 1981, với hệ thống đèn bảng đồng hồ quen thuộc, gợi nhớ ngay đến Honda Dream.
Dì mình kể rằng dì đã ngưng chạy xe máy hơn 20 năm sau một lần đụng phải chó, nhưng giờ dì đang từ từ lấy lại can đảm để chạy lại — và ít ra thì cũng đỡ hơn việc đạp xe đạp sang nhà bà mỗi lần qua chăm sóc bà.
Giờ mỗi lần về thăm gia đình ở đây, mình lại được chạy xe ra ruộng lúa, đi qua chợ, len lỏi trên những con đường rợp cây, ghé thăm bà con họ hàng sống rải rác quanh vùng. Xe chỉ 50cc thôi, nhưng ở đây thì mình nghĩ vậy là quá đủ rồi.